4 câu chuyện truyền cảm hứng trong công việc giúp bạn có động lực hơn. (Chapter 1)

Đã bao lần bạn thức khuya chỉ vì mải mê đọc một cuốn tiểu thuyết hoặc chăm chú xem một bộ phim hay. Đã bao lần bạn tự dặn mình phải nỗ lực nhiều hơn khi được nghe câu chuyện thành công của người khác. Đã bao lần bạn thay đổi ý kiến khi tham khảo một bài viết hết sức thuyết phục trên tạp chí. Có thể nói, chuyện kể có một sức mạnh vô hình có thể thay đổi suy nghĩ thành hành động cũng như cảm nhận của người nghe nên đặc biệt được các nhà lãnh đạo tận dụng. Chuyện giúp ta hình dung mơ ước và biến chúng thành sự thật mà những cách diễn đạt khô khan khác chẳng thể nào làm được.

Nếu khó khăn không thể chôn vùi bạn thì nó sẽ nâng bạn lên

Có một con lừa bị trượt chân từ vách núi và rơi xuống một cái hố sâu. Chủ của nó dù cố gắng mọi cách nhưng vẫn không tài nào cứu nó ra được. Cuối cùng ông ta quyết định sẽ chôn sống nó. Đất cát đổ xuống con lừa từ phía trên miệng hố. Mới đầu con lừu chỉ biết đứng im hứng chịu. Sau đó nó rũ sạch đất cát trên mình. Nó giẫm lên trên đống đất cát ấy để đứng lên cao hơn. Nhiều đất hơn được đổ xuống. Cứ thế nó liên tục đứng lên trên đống đất cát vừa bị đổ lên người. Càng nhiều đất được đổ xuống thì con lừa càng lên được cao hơn. Tới trưa thì con lưa thoát được khỏi hố và lại được ung dung gặm cỏ non.

Nếu bạn không để khó khăn và thử thách làm mất đi ý chí mà vẫn cố gắng vượt qua thì chính những khó khăn lúc trước lại đưa bạn lên cao hơn và đạt tới thành công.

Trói voi bằng dây thừng

Một vị khách đi ngang qua khu của những con voi thì bất ngờ dừng lại. Anh ta cảm thấy khó hiểu khi một con vật to lớn như vậy lại chỉ bị trói bằng một sợi dây thừng mỏng manh vào chân trước, chẳng có xích hay lồng sắt gì cả. Lẽ tất yếu là những con voi này có thể giật đứt dây trói này bất cứ khi nào chúng muốn. Nhưng vì lí do nào đó mà chúng đã không làm vậy. 

4 câu chuyện truyền cảm hứng trong công việc giúp bạn có động lực hơn

Anh ta hỏi người quản tượng gần đó. Tại sao những con vật này chỉ đứng yên ở đây mà không thử cố thoát ra? “Dễ hiểu thôi”, người quản tượng nói, “khi chúng còn là voi con thì chúng tôi dùng dây thừng để trói chúng là đủ. Khi lớn lên, chúng vẫn nghĩ rằng chúng không giật đứt dây được. Những con voi này vẫn tưởng là dây thừng đủ sức trói chúng nên chúng cũng chẳng bao giờ thử cố thoát ra. Vị khách rất ngạc nhiên. Hóa ra những con voi này có thể dễ dàng giật đứt sợi dây bất cứ khi nào. Nhưng chỉ vì chúng nghĩ là chúng không thể nên cứ mãi đứng im một chỗ. Cũng giống những con voi này, bao nhiêu người trong chúng ta lãng phí nhiều cơ hội trong cuộc sống chỉ đơn giản vì ta nghĩ rằng ta không thể làm điều gì đó vì lần trước ta đã thử và thất bại.

Thất bại là mẹ thành công, quan trọng là ta không bao giờ được ngừng nỗ lực.

Cô gái mù

Có một cô gái mù chán ghét bản thân chỉ vì sự thật là cô không thể thấy đường. Người duy nhất mà cô không chán ghét chính là người bạn trai đáng yêu của cô, bởi vì anh ấy luôn ở bên cạnh cô. Và cô nói rằng nếu cô có thể nhìn thấy được thế giới, thì cô sẽ làm vợ của anh ấy. Một ngày nọ, có ai đó đã hiến tặng đôi mắt cho cô gái, và thế là bây giờ cô ấy có thể nhìn thấy được mọi thứ, kể cả người bạn trai của cô. Người bạn trai mới hỏi cô: “Giờ em đã nhìn thấy cả thế giới rồi, em sẽ làm vợ anh chứ?” Cô gái lúc đó rất hoảng hốt khi thấy người bạn trai của cô cũng bị mù và từ chối làm vợ anh ta. Người con trai bước đi trong nước mắt, sau đó anh ta viết một lá thư cho cô gái với nội dung: “Chăm sóc đôi mắt của anh nhé, em yêu.”

Khi hoàn cảnh thay đổi thì suy nghĩ của ta cũng thay đổi theo. Có một vài người không thể nhìn nhận mọi thứ như trước nữa, và cũng không biết trân trọng những điều đó. Thông qua câu chuyện này, bạn có thể rút ra được nhiều thứ và đây chính là một trong những câu chuyện ngắn đầy cảm hứng khiến bạn nghẹn lời.

Kiểm soát cảm xúc (Cơn giận)

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé rất dễ tức giận. Người cha mới quyết định đưa cho cậu bé một túi đinh và nói rằng mỗi lần cậu tức giận thì phải đóng một cây đinh vào bức tường. Trong ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 chiếc đinh vào bức tường. Cậu bé dần dần bắt đầu kiểm soát cảm xúc trong vài tuần tiếp theo, và số đinh bị đóng vào tường ngày một ít đi.

Cậu bé phát hiện ra kiểm soát cơn giận còn dễ hơn việc đóng số đinh đó vào tường.

Cuối cùng, cũng tới cái ngày cậu bé không còn mất kiểm soát cảm xúc nữa. Cậu ta mới báo cho cha hay và thế là người cha đề xuất cậu bé mỗi ngày nhổ một chiếc đinh ra nếu như ngày hôm đó cậu kiểm soát được cảm xúc của bản thân.

Nhiều ngày trôi qua và cuối cùng cậu bé cũng tới nói với cha rằng tất cả số đinh đã được nhổ ra. Người cha nắm lấy tay con và dẫn cậu bé tới chỗ bức tường. “Con đã làm rất tốt, con trai ạ, nhưng hãy nhìn vào những lỗ hổng sót lại trên tường. Bức tường sẽ không bao giờ còn được như trước nữa. Khi con nói chuyện trong cơn tức giận thì sẽ để lại những vết sẹo giống như vậy. Khi con cầm dao đâm người khác rồi sau đó rút ra thì bất kể con có xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa thì vết thương vẫn còn đó.”

Hãy kiểm soát cơn giận của bản thân và đừng nói gì với người khác trong lúc bạn giận dữ, vì sau này bạn có thể sẽ hối hận. Trong cuộc sống, có những thứ mất đi rồi bạn không thể lấy lại được.

Print Friendly, PDF & Email
error: Content is protected !!