Tại sao phải học cách làm cả những việc nhỏ nhặt

Bài viết trích từ cuốn sách “Khẳng định chính mình” của tác giả Lưu Dung. Cuốn sách là tập hợp những bức thư của Lưu Dung gửi con trai của mình, qua đó ẩn chứa nhiều bài học sâu sắc về cách dạy con, bí quyết giáo dục về lối sống thế giới quan để giúp con trai trở thành một sinh viên xuất sắc của ĐH Harvard.

Nhớ lại một lần ba trồng rau rút, gọi con ra phụ một tay, lúc đó con không dám nhúng xuống bùn, chỉ làm bằng mấy đầu ngón tay. Ba giận quá vun thành một đống bùn, bắt con nhúng cả hai tay xuống chắc con vẫn còn nhớ chứ? 

Khi đó ba hỏi con: “Cơm, bánh mỳ, mọi thứ mà con ăn uống hằng ngày, có cái nào là không được sinh ra từ bùn đất? Sau này khi chết đi chúng ta cũng biến thành bùn! Chỗ chúng ta ở, đứng hay nằm cũng đều là đất. Con phải biết yêu quý, trân trọng”. Nói một cách nghiêm khắc hơn là: “Mỗi người chỉ có một phúc phận nhất định, từ nhỏ được nuông chiều quá, ngay cả bùn đất cũng không dám nhúng ta vào, không vận động rèn luyện, không lao động thì đó không phải là việc tốt!”.

Nói thực tế hơn, ngày nay có mấy ai “Đến ngũ cốc cũng không phân biệt được nổi” đâu! Ba nói vậy là muốn nói với con rằng không nên suy nghĩ được nuông chiều mà dựa dẫm ỷ lại. Con người chẳng ai là gặp may cả đời. Lúc nhỏ được nuông chiều quá, sau này sẽ không chịu nổi khó khăn, cũng không dễ dàng hiểu được nỗi khổ của người khác và sẽ trở nên cô độc. 

Gần đây, chính vì những suy nghĩ như vậy mà ba thường đòi hỏi con làm những việc nặng nhọc. Ba bảo con đứng bên vườn hoa xem họ làm việc, và nói: “Sau này, con đi cắt cỏ tỉa hoa, bớt các khoản chi tiêu, dành tiền để chi phí khi lên đại học.”

Sau khi sửa xong nhà tắm, ba cũng để lại phần việc dọn dẹp cho con, bảo con lấy bọt biển lau chùi hết đám thạch cao còn rớt lại.

Thậm chí khi gọi thợ đến sửa sang trần dưới tầng hầm, ba cũng bắt con đi xem đường ống như thế nào, khiến co bám bụi đầy đầu. 

Ba cũng không cho con ngồi xe đến ga, mà bắt con đi bộ một đoạn khá dài. 

Ba là một ông bố thật nhẫn tâm. 

Nhưng con cũng cần biết rằng, đến một ngày nào đó khi ra ngoài xã hội, con gặp vấn đề về đường ống nước, vòi nước, gạch ngói, máng nước, chuông báo động, cửa số, máy xén cỏ… trong khi đám thanh niên khác vốn được nuông chiều đành khoanh tay chịu trận thì con lại có thể giải quyết một cách hết sức nhẹ nhàng. 

Có thể con sẽ nói, việc gì phải động thay vào, gọi thợ đến là được. Nhưng ba nói với con, với cái máng nước bị tắc sau mưa như như ngày hôm nay, con gọi thợ đến, họ có đến ngay được không? Quan trọng hơn con cần hiểu rằng, tuy thời đại bây giờ là thời đại chuyên môn hóa, nhưng cũng là thời đại mà mỗi người tự tay làm. 

Những người thợ xây cùng nhau xây dựng nhưng khi về đến nhà, các công nhân vôi vữa đó lại tự mình sửa điện nước có khi lại tự sửa tường nhà mình. 

Tại sao họ không gọi người khác đến sửa? 

Vì công việc bận, đường xa, giao thông tắc nghẽn, họ không có thời gian chạy đi chạy lại. Cũng có thể nói, chính vì chuyên môn quá rạch ròi, mà những nhà chuyên môn tài giỏi đó chỉ có thể quản lý được những công việc lớn mà thôi, chứ không thể quản lý những công việc nhỏ được. 

Vậy việc nhỏ thì ai lo? 

Tự mình phải lo! 

Vì vậy, con đừng nghĩ là “Dùng người tài không đúng chỗ”. Một con người hiện đại thực sự trưởng thành phải biết tiến biết lui, phải hiểu để tự giúp mình! 

Ba hy vọng một ngày nào đó khi con đến nhà bạn gái ăn cơm, mẹ của bạn gái gắp cả con tôm hùm vào bát cho con, con sẽ không chút do dự ngại ngùng ăn hết, ăn sạch sẽ, khiến nhà người ta đều biết được rẳng con là người “có kinh nghiệm”.

Và khi vòi nước nhò họ bị rỉ, con có thể cầm ngay cái mỏ lết, vặn ốc ra, thay ngay cái gioăng khác, khiến họ biết con không phải là một đứa được nuông chiều thái quá, mà là một thanh niên rất có trách nhiệm, biết gánh vác công việc gia đình.

Một người vợ đảm đang, một người chồng tốt, hay một người của thời đại mới có năng lực tốt… đều phải bắt đầu học ngay từ nhỏ, bắt đầu ngay từ trong gia đình mình. Hãy biết tự giúp mình và giúp mọi người.

Print Friendly, PDF & Email
error: Content is protected !!